Tại sao xem bói có lúc đúng, lúc không?

admin

Administrator
Tại sao xem bói đôi khi lại không cho kết quả chính xác? Chúng ta hãy cùng tìm hiểu điều này qua một vài câu chuyện dưới đây…



Trong tác phẩm “Luận Hoành” của Vương Sung có ghi lại một sự việc như sau. Học trò của Khổng Tử là Tử Cống làm sứ giả đi đến các nơi để du thuyết, đến kỳ hạn mà vẫn chưa thấy trở về. Thế là Khổng Tử đã bói một quẻ, gieo được quẻ đỉnh, dùng hào cửu tứ để giải, hào từ chính là “đỉnh chiết túc” (đỉnh bị gãy chân).
Theo hào từ này, các học trò của Khổng Tử đều nói rằng: “Quẻ nói không có chân, xem ra Tử Cống tạm thời không về được”. Duy chỉ có Nhan Hồi chỉ cười không nói gì. Khổng Tử hỏi sao lại cười, Nhan Hồi đáp: “Tử Cống chắc chắn sẽ trở về, dù không có chân cũng sẽ ngồi thuyền quay lại”. Sở dĩ Nhan Hồi nói “ngồi thuyền” là vì sau quẻ đỉnh chính là tốn, tốn chính là mộc.
Đây chính là hiểu được quẻ tượng mà không biết quẻ lý.
“Mai Hoa dịch số” có ghi chép lại rằng, vào giờ Dậu của một đêm mùa đông (khoảng từ 17 – 19 giờ), Thiệu Ung vừa có được cái bếp để sưởi ấm thì có người gõ cửa nói muốn mượn đồ. Thiệu Ung bèn gieo một quẻ, trên can dưới tốn, là vật làm bằng kim loại và gỗ. Con trai Thiệu Ung quả quyết đó là cái cuốc. Thiệu Ung nói, theo như quẻ tượng nói thì có thể là cái rìu hay cuốc; nhưng theo lý mà nói buổi tối sao lại cần dùng cuốc? Cho nên chắc chắn là đến mượn rìu để chẻ củi sưởi ấm.
Dùng nguyên lý của quẻ tượng để suy đoán sự biến hóa của sự vật có sự khác biệt và không chính xác, cho nên đó chính là một trong những lý do “Mai Hoa dịch số” tự xưng là “tâm dịch”, ý nghĩa chính là dựa vào tinh thần và linh hồn để cảm thụ, phán đoán dịch số. (Cần nói thêm: một số chuyên gia đã xác minh “Mai Hoa dịch số” là tên giả của Thiệu Ung).
“Sưu Thần Ký” có viết: Trương Hoa là thái thú Dự Chương, am hiểu bói toán, cũng hiểu rõ luật xử lý hình phạt chính trị. Các quan lại và tội phạm dưới quyền cai quản của ông đều rất sợ hãi, không dám phạm pháp. Trong luật pháp quy định, các tử tù được xin phép về nhà cáo biệt cha mẹ. Có một người bị kết án tử hình vì tội trộm cắp, không lâu nữa sẽ bị hành hình, nên anh ta xin về từ biệt người nhà, hết thời hạn phải lập tức quay lại chịu hình phạt.
Trên đường đi, anh ta khóc lóc thảm thiết, khi đi ngang qua nhà Triệu Sóc, được Triệu Sóc hỏi nguyên nhân, người nọ trả lời đúng sự thật. Triệu Sóc nói: “Vậy tại sao anh không bỏ trốn?”. Người tù đáp: “Thái thú Trương Hoa giỏi bói toán, ông bói quẻ vô cùng chính xác, trước đây những phạm nhân chạy trốn đều bị ông ta bói quẻ tìm ra, cho nên tôi không dám”. Triệu Sóc nói: “Anh không cần khóc, tôi sẽ cứu anh. Anh dùng kế của tôi là có thể tránh được họa này: trên đường về nhà, khi đi qua sông Hoàng Hà hãy dùng ống tre đựng nước, cao 3 thước, đặt lên bụng rồi cứ thế ôm đi, phần áo phía lưng thì nhớ bôi thêm đất cát, sau 3 ngày là có thể về nhà. Trương thái thú sẽ không bắt được anh đâu”. Người tù bèn làm theo lời Triệu Sóc.
Khi thời hạn dành cho tử tù hết, quan pháp thấy ngạc nhiên phạm nhân vi phạm thời hạn lâu như vậy bèn nói với Trương Hoa. Trương Hoa bói một quẻ, rồi phán đoán: “Sao trên bụng lại có ba tấc nước, lưng lại nằm trên cát? Người này chắc hẳn đã nhảy sông chết đuối rồi, không cần tìm hắn nữa”. Kết quả là, một năm sau, người tử tù thay tên đổi họ, vẫn sống trong làng, thoát được án tử hình. Người như Triệu Sóc mới đúng là sử dụng quẻ bói một cách chân chính.
Bói toán đôi khi vô cùng chính xác, nhưng gặp phải người vừa hiểu nguyên lý lại nắm được kỹ xảo của quẻ bói thì sẽ tạo ra giả tượng để che đậy sự thật.
Thứ nhất, bói toán là một loại kỹ xảo, kỹ thuật được phát triển dựa trên cơ sở của “dịch” học. Cội nguồn của bói toán có nền tảng văn hóa sâu sắc. Việc xem bói dựa trên hình tượng quẻ (quái tượng) và nguyên lý của quẻ (quái lý), nhưng hình tượng và nguyên lý của quẻ có cái nhìn hạn chế về mọi vật mọi việc, sẽ khiến cho việc xem bói không chính xác. Có đôi khi, bói toán rất chính xác, nhưng lại không đủ để giải thích bản chất của vạn vật vạn việc. Nói cách khác, bói không chuẩn là điều khó tránh khỏi. Ví dụ bệnh viện hiện nay chữa được bệnh là điều không thể phủ nhận, nhưng không phải bệnh nào cũng chữa được giống nhau. Bói toán cũng không thể gọi là mê tín.
Thứ hai, nhiều bậc hiền sĩ đại đức ở Trung Quốc cổ đại như Khổng Tử, Lão Tử… tuy hiểu dịch học, tinh thông sâu sắc dịch lý nhưng lại không dùng kỹ thuật này, bởi họ hiểu rằng còn có những nội hàm văn hóa cao hơn, sâu hơn, gần với bản chất sinh mệnh hơn. Đó mới chính là con đường chân chính dẫn dắt đến tương lai của nhân sinh. Do đó, Lão Tử giảng “đạo”, Khổng Tử giảng “nhân”, Phật Đà giảng “Pháp”, Giêsu nói “bác ái”.
Theo Epochtimes
Quỳnh Chi biên dịch
 
Top